Chơn ngã và phàm ngã (Ego and Personality)

Con Người xuất phát (emanation from the Logos) từ Đức Thượng Đế. Con Người là một Điểm Linh-Quang của Ðức Thượng-Ðế (a spark of the Divine Fire). Cái Tinh thần (Spirit) bên trong Con Người đồng bản thể với Thượng-Ðế. Và Tinh thần nầy khoác lên mình nó một linh hồn (Soul) cũng như người ta mặc một cái áo vậy. Cái Linh Hồn giống như cái áo bao phủ Tinh thần, nó cho Tinh thần có cá tính. Ðối với sự hiểu biết thấp thỏi của chúng ta, tấm áo nầy hình như ngăn cách Tinh thần trong một thời gian làm cho nó phải rời xa Thượng-Ðế. Câu chuyện về sự cấu-tạo nguyên thuỷ của Linh-Hồn con người, về sự khai mở Tinh thần được bao bọc trong đó, là một câu chuyện rất tuyệt-diệu và lý-thú, …

Tham thiền để xây dựng tính tốt (lập hạnh – character building)

Một người mới bước vào đường đạo, bước đầu tiên là xây dựng các đức tính tốt đẹp mà y còn thiếu sót nơi mình. Chỉ khi nào y đã thể hiện các đức tính đó đến một mức độ nào đó, khả dĩ y mới có thể bước vào con đường đệ tử dự bị (Probationary Disciple). Làm cách nào ta có thể xây dựng cách đức tính tốt đẹp đó. Sách của đức DK chủ yếu viết cho các đệ tử (Disciple), do đó phần lập hạnh, xây dựng tính tốt, Ngài ít khi đề cập đến, xem như người học đạo đã biết cách và đã đạt được một mức mức độ nào đó. Hơn nữa, các sách của Hội Thần Triết đã viết khá đầy đủ về các đức tính nầy nên Ngài không cần thiết lập lại. Tuy nhiên, rải rác đây đó trong những quyển sách của Ngài (ví dụ các quyển Thư về Tham thiền huyền môn, Luận về Chánh thuật), Ngài có viết khá rõ về phương pháp xây dựng các đức tính một cách khoa học, bằng tham thiền. Chúng tôi xin đúc kết ra đây phương pháp tham thiền lập hạnh như Ngài dạy.

Đọc sách của đức DK có khó không, và đọc như thế nào?

Bản thân bà Alice A. Bailey viết rằng nhiều người lầm tưởng Bà có thể hiểu hết tất cả những gì mà đức DK viết thông qua Bà. Sự thực không phải như vậy. Bà chỉ là là người viết lại những gì mà đức DK truyền đạt thông qua Bà, và có nhiều điều Ngài dạy mà Bà cũng chưa hiểu. Thí dụ như về Chiêm tinh học nội môn, Bà hoàn toàn không biết (như lời đức DK nói trong phần viết về các tác phẩm của mình). Đức DK cũng nói Ngài viết sách không phải cho thế hệ hiện tại (1925-1950) mà Ngài viết cho tương lai, và chỉ có các bậc điểm đạo đồ khả dĩ hiểu được phần nào những gì Ngài viết:

Đường Đạo

Đôi khi bạn tự hỏi làm thế nào để chúng ta có thể bước vào đường đạo, được làm đệ tử Chân sư? Lập hạnh (character building), sửa mình (ví dụ như theo quyển “Dưới Chân Thầy” …), phụng sự nhân loại … có đủ mang ta đến cửa đạo hay không? Các bước mà người học đạo cần noi theo là như thế nào?

Luân xa (Phần XVIII) – Điểm đạo (tiếp theo)

Trong quyển sách đầu tiên của đức D.K (viết qua trung gian của bà A.A. Bailey)– quyển Điểm đạo trong Nhân loại và Thái dương hệ–Ngài tiết lộ cho thế gian những sự thật huyền nhiệm của các lễ điểm đạo, về Thánh đoàn, về con đường đệ tử. Chủ yếu chính của quyển sách là nhằm đính chính lại những sai lạc phổ biến trước đó và cung cấp cho công chúng một cái nhìn đúng đắn về Thánh đoàn. Trước đó Bà H.P. Blavatsky có tiết lộ cho thế gian biết về Thánh đoàn nhưng, như lời Ngài nói, Bà trình bày không mạch lạc và không theo một trình tự nào cả.

Luân xa (Phần XVII) – Điểm đạo

Điểm đạo là một vấn đề cực kỳ nhạy cảm, bởi vì chỉ khi nào chúng ta vượt qua nó chúng ta mới khả dĩ viết về nó được. Hội Thần Triết từng bị đức D.K phê phán vì những tuyên bố đầy ảo tưởng về các điểm đạo đồ của mình. Ngài nói không một điểm đạo đồ (initiate) thực sự nào lại được phép tự nhận mình như thế trước công chúng. Quả vị của mỗi điểm đạo đồ phải được minh chứng trong thực tiển, trong các việc làm hằng ngày, trong ảnh hưởng mà y thể hiện lên thế giới xung quanh. Nó phải được thể hiện bằng một cuộc đời phụng sự hiến dâng, vô kỷ. Và điều quan trọng cần nhớ là các điểm đạo đồ không chỉ hiện diện trong giới tâm linh, các nhà huyền linh học, mà họ hiện diện trong mọi lãnh vực của cuộc sống…

Nhà huyền bí học Michael D. Robbins

Michael D. Robbins sinh năm 1943 ở Mĩ. Gia đình ông vốn thuộc gốc Do Thái sinh sống ở Nga, ông bà nội di cư đến Mĩ trong là sóng di cư của người Do Thái những năm 1885-1905. Thuở nhỏ Ông chỉ chuyên tâm học hỏi âm nhạc, không quan tâm mấy đến tôn giáo của gia đình ông. Ông hoài nghi tôn giáo và thấy trong đó chỉ những điều vô nghĩa. Ông nói tuổi thơ của ông đắm mình trong âm nhạc. Ông say sưa với âm nhạc của Tchaikovsky, Berlioz, Mozart, và Beethoven. Ông học rất nhiều nhạc cụ: piano, viola, guitar, và cuối cùng là ca nhạc, điều khiển dàn nhạc thính phòng và giao hưởng. Ông nói đó có lẽ là sự nối tiếp của khuynh hướng kiếp trước, ảnh hưởng nặng của cung 4, cung của sự Hòa hợp trong Xung khắc.

Nhà huyền bí học Douglas M. Baker

Douglas M. Baker sinh ngày 31 tháng 12 năm 1922 tại Anh, nhưng lớn lên tại Nam Phi. Ông từng phục vụ trong quân đội Anh trong chiến tranh thế giới thứ 2 và hai lần bị thương nặng. Ông tốt nghiệp đại học ngành Nghệ thuật và Nhân Văn tại Nam Phi. Sau đó Ông học thêm Y khoa và tốt nghiệp ngày y tại trường Sheffield University năm 1964, lúc Ông đã khá lớn tuổi (42 tuổi). Việc Ông theo học ngày y khoạ theo lời Ông kể là tuân theo ý muốn của Chân sư của Ông. Học y khoa giúp Ông hiểu biết nhiều về y khoa hiện đại, nhờ đó Ông viết khá nhiều về chữa bệnh nội môn (Esoteric Healing). Ông là một trong số ít ỏi các nhà huyền bí học có hiểu biết sâu rộng về y học hiện đại, nhờ đó kết hợp giảng dạy giáo lý huyền môn với khoa học. Các tác phẩm về chữa bệnh nội môn của Ông bao gồm Esoteric Healing, I và II, Esoteric Anatomy I, II, và III, Bach Flower Remedy I và II.

Luân xa (Phần XVI) – Phương pháp thở (Pranayama)

Trong tám pháp môn của Raja Yoga, Pranayama đứng ở vị trí thứ tư sau Asana. Pranayama có nghĩa là phương pháp kiểm soát Prana, năng lượng của vũ trụ. Tuy rằng Patanjali không đề cao quá mức Pranayama trong Yoga Sutra của mình, nhưng Ông khuyến cáo việc nên điều hòa hơi thở trước khi tham thiền qua các chu kỳ hít vào, nín thở, và thở ra. Hầu hết chúng ta không ý thức được rằng có một mối quan hệ mật thiết giữa tâm trí và hơi thở. Khi chúng ta thở hổn hển, ngắt quãng, không điều hòa thì tâm trí ta cũng bất an, và ngược lại, khi chúng ta lo sợ, giận dữ hơi thở ta cũng thiếu an tịnh. Hơn thế nữa, đức D.K dạy chúng ta rằng “đừng có ai đó nghi ngờ về hiệu quả của các bài tập thở lên thể sinh lực (dĩ thái) của chúng ta. Cũng giống như ăn và uống ảnh hưởng một cách chắc chắn trong việc kiến tạo hay phá hủy xác thân, phương pháp thở cũng tạo ra những hiệu quả mạnh mẽ lên thể dĩ thái nếu thực hiện trong một thời gian đủ dài.”